Thứ Sáu, 10 tháng 10, 2014

Lý lẽ khó hiểu của con tim khi yêu người đồng tính

Tôi như điên dại trách trời Đà Lạt sao lại lạnh để thèm lắm một vòng tay, trách trời sao lại mưa để tôi nhớ anh da diết, trách đêm sao tĩnh lặng cho lòng nghẹn ngào cô đơn.
Tôi nghe ở đâu đó người ta nói “Đời có trả cát xê đâu mà sống cứ phải diễn”, cũng đúng thật, sống chân thành với bản thân không nhẹ nhàng hơn sao, nhưng cuộc đời có những nỗi đau không thể thốt thành lời, chỉ có màn đêm mới hiểu. Học hết cấp ba, tôi theo chân chúng bạn đến thành phố cao nguyên theo đuổi ước mơ của mình, những tháng ngày sống đời sinh viên thật khó quên. Hồi ấy, tôi nằm trong top năm hotboy của trường, có nhiều bạn gái theo đuổi, trong đó có em - cô gái Đà Lạt với nụ cười dịu dàng luôn e ấp trên môi.

Em mang cho tôi cả tình yêu chân thành của người thiếu nữ biết yêu lần đầu. Biết cuộc sống xa nhà nhiều khó khăn, em thường đến đón tôi đi học vào những buổi sáng sớm khi sương mù còn dày đặc, nấu những món ngon vì sợ tôi không quen với cơm quán, cùng tôi dạo khắp thành phố vào những đêm khuya giá lạnh bởi biết tôi cô đơn và nhớ nhà. Tôi thương em, thương bằng cả tấm lòng của một người anh trai.

Có lẽ các bạn sẽ tự hỏi một cô gái đáng yêu như thế sao tôi lại không trao trọn tình yêu của mình? Tôi ngốc quá phải không? Có lẽ lý do chỉ đơn giản là tôi chưa biết yêu. Tôi nhớ lắm mùa Valentine năm trước, đêm ấy Đà Lạt mưa, tôi và em ngồi cạnh nhau trong tiếng nhạc du dương của quán cà phê ven đường, lần đầu tiên thấy đôi mắt em đượm buồn như đang đợi chờ điều gì mông lung, còn tôi chỉ biết thở dài tự trách mình đã chẳng thể nói tiếng yêu em.

Ngày tháng lặng lẽ trôi, em vẫn dành cho tôi những tình cảm yêu thương nhất, tôi vẫn ngu ngốc chẳng thốt được thành lời. Cho đến một ngày, con tim tôi đã biết thổn thức, biết sai nhịp khi vô tình lạc vào đôi mắt của một người nhưng người đó chẳng phải là em. Nhiều lần dặn lòng thôi mong nhớ, rồi chẳng thể nào lý giải được lý lẽ của con tim. Tôi đã yêu!

Hôm ấy, tôi đại diện khoa tham dự cuộc thi nam sinh thanh lịch, chẳng hiểu sao  bị thu hút bởi nụ cười bí ẩn trên khuôn mặt lạnh lùng của anh, còn anh cũng muốn trò chuyện với tôi trong những buổi tập chương trình. Anh học khoa khác và trên tôi hai lớp, chúng tôi nhanh chóng thân quen với nhau như có sự sắp đặt từ trước để rồi khi xa nhau tôi lại nhớ nhung và khao khát được ở gần. Những buổi tối rảnh rỗi, anh thường cùng tôi đến quán rượu gần trường, chỉ cần ngồi cạnh nhau, chẳng cần nói gì nhưng lại thấy thanh thản và yên bình đến lạ. Tôi cứ ước cho thời gian ngừng lại vì sợ lắm những phút giây này sẽ trôi qua mãi mãi.

Rồi anh tốt nghiệp, bỏ lại tôi, bỏ lại thành phố quanh năm giá lạnh để đến vùng đất mới. Khuya ấy Đà Lạt mưa bay, tôi tiễn anh ra tận bến xe mà lòng trống trải đến não nề. Đứa con trai 20 tuổi với mối tình đơn phương trong ngày ly biệt, gượng cười nhìn anh mà cứ ước đây chỉ là mơ. Vòng xe lăn bánh, tôi lê bước trên con đường dài, mưa lạnh len vào vai áo, phố ướt, ngọn đèn khuya ướt, đêm cứ nham nhám đục ngầu, bóng đổ xuống đường cứ dài lê thê.

Những ngày sau đó tôi không sao gạt được hình bóng anh ra khỏi suy nghĩ, có những lần tan trường tôi mải bước mà chẳng biết mình đi đâu. Tôi như điên dại trách trời Đà Lạt sao lại lạnh để thèm lắm một vòng tay, trách trời sao lại mưa để tôi nhớ anh da diết, trách đêm sao tĩnh lặng cho lòng nghẹn ngào cô đơn. Năm năm trôi qua kể từ ngày xa anh, đêm nay tôi trở về Đà Lạt và lại lang thang với ký ức về anh, thành phố này thật lạ, dường như lưu giữ mãi những kỷ niệm của ai đó từng gắn bó với mảnh đất này để rồi khi quay lại tất cả như còn đây, cảm giác chưa bao giờ phai nhạt để rồi lại phải thốt lên trong nghẹn ngào: Tôi nhớ anh.

Duy

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

| Blogger Templates
Scroll To Top