Thứ Năm, 4 tháng 9, 2014

Quá ngây thơ khi yêu người phụ nữ có gia đình

Tôi đã lầm khi quá mạo hiểm vào cuộc tình này. Nàng nói thẳng: "Em không bỏ chồng bây giờ được, con còn nhỏ, hơn nữa thủ tục giải quyết ly hôn khá phức tạp. Chẳng phải như chúng ta bây giờ cũng tốt sao".
Tôi 27 tuổi, công ăn việc làm ổn định, thu nhập vào mức khá (nếu vẫn độc thân), chỉ mỗi tội vẫn phải đi thuê nhà. Tôi từng có bạn gái, em rất xinh đẹp khiến tôi yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Em tính tiểu thư, có phần cổ hủ nên chúng tôi chia tay cách đây hai năm, quyết định làm bạn, có khó khăn gì sẽ giúp đỡ nhau. Trong khoảng thời gian đó tôi đã chủ động quay lại với em hai lần, lần nào cũng trao nhau những nụ hôn ngọt ngào. Không hiểu sao cứ khi em nói đến chuyện kết hôn tôi lại khổ tâm. Còn tôi, dù đòi hỏi thế nào em cũng quyết tâm giữ gìn đến tận ngày cưới.

Thời gian cách đây một năm, khi đang quay lại với em, tôi chuyển công tác. Nhận việc mới, tôi được phân làm cùng một nữ đồng nghiệp hơn một tuổi và một nam đồng nghiệp trẻ. Cách nói chuyện, ăn uống, quan điểm của chúng tôi khá hợp. Nữ đồng nghiệp này đã có gia đình và con trai gần 2 tuổi. Càng tiếp xúc, tôi càng ấn tượng bởi cách làm việc của nàng, thêm vào đó là đôi mắt đượm buồn. Nàng thường rủ tôi và bạn nam cùng nhóm đi ăn, đi xem phim vào cuối tuần.

Một lần, tình cờ thấy nàng đang khóc thút thít trong thang máy, tôi đánh bạo hỏi, không ngờ nàng bộc bạch hết chuyện gia đình đang trục trặc. Chồng nàng làm cùng ngành, thường xuyên nhậu nhẹt và đã quan hệ với gái nhà hàng. Nàng sống chung với gia đình nhà chồng nhưng không được bố mẹ chồng bênh vực, ngược lại họ còn bênh con trai mình. Không hiểu sao tôi cảm thấy lúc khóc nàng giống y như bạn gái cũ của mình vậy. Trời xui đất khiến thế nào, tôi đã ôm lấy nàng, vỗ vai an ủi. Ai ngờ nàng cũng ôm chặt lấy tôi khóc nấc lên, một lúc sau khi bình tĩnh trở lại, nàng ngả đầu vào vai tôi nói: "Cảm ơn đã an ủi mình. Không hiểu sao khi chia sẻ với bạn mình cảm thấy nhẹ lòng đi rất nhiều".

Từ lúc đó, tôi ngãng hẳn cô bạn gái cũ đang có ý định quay trở lại mà lao đầu vào một cuộc tình phiêu lưu. Thấy nàng buồn, tôi đã rủ nàng đi đây đi đó, ra những nơi vắng vẻ mà cảnh đẹp để nàng thực sự tĩnh tâm. Nàng cũng lấy lại tinh thần rất nhanh chóng, cười với tôi nhiều hơn. Tôi say nàng bởi nụ cười duyên khoe cái răng khểnh. Những lúc cãi nhau với chồng, nàng lại rủ tôi đi xem phim, tôi an ủi và nàng lại tựa đầu vào vai tôi không nói gì. Vẻ dịu dàng của nàng làm tôi không cưỡng lại được tình cảm của mình, nó cứ lớn dần lên mà không có cách gì phanh lại được.

Cho đến một hôm, tôi được cử đi công tác tỉnh một tuần. Đến đêm về, tôi nhận được tin nhắn hỏi han của nàng, rồi nàng nói nhớ tôi nhiều lắm. Không có tôi làm việc cùng, nàng như mất hồn vậy. Tôi vội vã giải quyết công việc để được về sớm với nàng. Trước đây bạn gái cũ cũng nói nhớ tôi nhưng cảm xúc với nàng thì khác hẳn. Tôi thấy hạnh phúc, làm việc cũng phấn chấn hẳn lên. Nàng ra xe đón tôi mà không quên tặng tôi chiếc áo sơ mi đúng màu tôi thích. Ngày yêu nhau, bạn gái cũ cũng hay tặng quà nhưng toàn lôi tôi đi rồi thích gì em mua nấy chứ không cho tôi bất ngờ mà lại hợp ý thích như thế này. Tôi cảm thấy đây giống như người phụ nữ mình hằng mơ ước.

Tôi đã bày tỏ tình cảm của mình, nàng ngấn nước mắt rồi ôm chầm lấy tôi hỏi: "Anh không ngại em đã có chồng con à". Tôi nói: "Anh yêu em, không quan tâm em thế nào. Anh cũng yêu con người, tâm hồn em. Anh có thể đợi em được, cũng có thể làm cha của con em được". Những buổi trưa công sở, chúng tôi quý trọng từng phút giây dành cho nhau. Chở nàng vội vã đến nhà nghỉ để hai đứa được tâm sự cho kín đáo.

Tôi và nàng đã đi quá giới hạn, chúng tôi ở bên nhau quên đi hết những thứ xung quanh, mặc kệ nàng đã có chồng, mặc kệ cô bạn gái cũ cổ hủ của tôi. Nàng khiến tôi chăm chỉ thể dục thể thao hơn, quan tâm đến sức khỏe của bản thân hơn, ít bia rượu hơn. Càng ngày tình cảm của tôi càng lớn dần, tôi thúc nàng về mối quan hệ này nhưng nàng chỉ ậm ừ.

Có lần tôi và nàng tranh cãi gay gắt về công việc, những khi ấy tôi luôn chứng minh được mình đúng. Còn nàng, thi thoảng lại hờn dỗi cự nự tôi. Đỉnh cao có một lần, tôi bị nàng dìm hàng (trong công việc) khi chỉ ra những thiếu sót trong bài báo cáo của mình, mà trước mặt rất nhiều người, kể cả sếp. Tôi thất vọng quá, sao nàng không nói trước với tôi, sửa lỗi cho tôi, lại đi dìm tôi ngay trước đông người? Tôi không hiểu cuộc tình này sẽ đi đến đâu nữa. Tôi yêu nàng quá mất rồi.

Bạn thân bảo tôi hâm, đường quang không đi đâm quàng vào bụi rậm, đàn ông mà sao lụy tình. Ai ở trong hoàn cảnh tôi mới biết được sức hấp dẫn của nàng nhiều thế nào. Tôi vẫn muốn chờ nàng vì biết nàng và chồng không thể chung nhà được nữa, vấn đề là thời gian thôi. Vậy mà tôi đã lầm khi quá mạo hiểm vào cuộc tình này. Nàng nói thẳng: "Em không bỏ chồng bây giờ được, con còn nhỏ, hơn nữa thủ tục giải quyết ly hôn khá phức tạp. Chẳng phải như chúng ta bây giờ cũng tốt sao? Em và anh có thể đến với nhau bất kỳ lúc nào muốn. Anh cũng có thể giải quyết nhu cầu của mình, còn em cũng có chỗ để tâm sự".

Tôi rất bất ngờ với nàng, tại sao là đàn ông mà lại ngây thơ tin rằng nàng sẽ bỏ chồng theo mình cơ chứ. Cứ cho là nàng sẽ bỏ chồng theo tôi, liệu cha mẹ tôi có chấp nhận không? Giờ tôi rất mông lung không biết nên làm thế nào nữa. Tôi thừa sức chuyển việc vì cũng là người có năng lực nhưng ở đây lương hấp dẫn, quan trọng hơn tôi có thể được nhìn thấy nàng mỗi ngày. Tôi không thể quên được những giây phút thăng hoa của mình và nàng, không thể quên được nụ cười răng khểnh duyên dáng, cũng không quên được những lúc nàng chăm sóc vỗ về tôi. Xin quý vị độc giả hay giúp tôi với.

Khang

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

| Blogger Templates
Scroll To Top