Thứ Tư, 24 tháng 9, 2014

Kiếp này con không còn duyên với bố mẹ nữa

Năm năm được làm con của bố mẹ, một năm được làm vợ và bốn năm ngậm ngùi làm mẹ đơn thân, lập nghiệp với hai bàn tay trắng, có lúc đắng cay, khổ nhục vô cùng nhưng con chưa lần nào oán trách anh và bố mẹ.
Chắc bố mẹ sẽ còn oán trách con nhiều lắm, con chẳng biết nói sao nữa, chỉ biết có lẽ kiếp này con không có phước làm con dâu của bố mẹ nữa. Mọi thứ đã qua rồi nhưng đến giờ này con vẫn thấy tiếc vì ngày đó chúng con đã quá vội vàng và nông nổi để đến giờ thấm thía vô cùng những tổn thương và đau đớn gây ra cho nhau trong suốt những năm tháng qua. Hôm nay, đúng ngày này tròn năm năm đánh dấu cho những sai lầm ấy, bố mẹ có lẽ sẽ không nhớ và anh ấy cũng vậy, còn con năm nào cũng nhớ, nhớ trong câm lặng và tiếc nuối cũng trong câm lặng.

Cho đến giờ phút này, khi có chút thời gian ngẫm lại con vẫn không thể hiểu nổi tại sao một người nổi tiếng khó tính và sâu sắc như con lại đã có những lúc làm liều tặc lưỡi, gật đầu và phó mặc mọi thứ trước một sự kiện quan trọng nhất của cuộc đời mình như thế. Con hối tiếc vô cùng, đã làm tổn thương chính mình, tổn thương anh ấy và làm đau lòng cả những người yêu thương con, trong đó có bố mẹ. Con biết là tại con, giá như ngày ấy không nông nổi thì sẽ không bao giờ có ngày hôm nay để ngồi tiếc nuối.

Con biết giá như ngày ấy nghĩ chậm lại thì sẽ biết giữa chúng con luôn tồn tại những suy nghĩ trái chiều, khập khiễng về mọi thứ. Con sẽ biết chúng con không nên thắt dây để trói buộc nhau lại. Con cũng biết giá như ngày ấy đừng tự dối lòng rằng một đứa mạnh mẽ, can trường, rắn rỏi như con sẽ không khi nào chấp nhận để yên phận sống những ngày vô nghĩa bên cạnh anh ấy. Giá như đừng có ngày ấy thì tốt biết mấy!

Năm năm được làm con của bố mẹ, một năm được làm vợ và bốn năm ngậm ngùi làm mẹ đơn thân, lập nghiệp với hai bàn tay trắng, có những lúc đắng cay, khổ nhục vô cùng nhưng con chưa lần nào oán trách anh và bố mẹ, cũng chưa một lần mở lời kêu than với ai. Con chỉ chua chát với chính mình, tự trách bản thân giá như đừng kiên cường được như thế thì có lẽ anh và bố mẹ sẽ chẳng có cơ hội để thờ ơ và vô cảm với những sóng gió cuộc đời của mẹ con con thế này.

Bốn năm qua đi rồi bố mẹ mới tự hào ôm ấp, vỗ về “cục kim cương” bé bỏng của bố mẹ phải không ạ? Con cũng tự hào vì đã sinh ra, nuôi dạy được con gái mình như ngày hôm nay, bằng tất cả sức mạnh ý chí và tinh thần có được dù đôi lúc trên vai con, trách nhiệm của người mẹ, người cha thật chông chênh và xiêu vẹo. Đôi khi những khó khăn, khổ nhục tưởng chừng thân gái một mình sẽ không sao gắng nổi, con bật khóc nức nở trong đêm khuya để rồi khi ngày mai con gái con thức dậy lại nhìn thấy người mẹ này cười rạng rỡ, bình yên bên cạnh nó.

Mọi người nói con tiếc thương gì với những thứ vô tâm oan nghiệt ấy! Bốn năm trời không một lời thăm hỏi cũng không thèm có chút tình thân máu mủ ruột rà, với con những điều ấy chẳng quan trọng đâu bố mẹ ơi. Mình sẽ chẳng còn nợ nhau tiền bạc hay những lời thăm hỏi tào lao ấy nữa, chỉ có con nợ bố mẹ và anh ấy tình nghĩa dang dở kiếp này chưa xong mà thôi. Dù vậy con cũng chẳng mong được đến ngày để trả nợ đâu, nghiệp chướng do anh ấy chọn, ông trời sẽ thương mà xóa nợ cho con.

Hôm nay, đúng vào ngày này, chẳng biết ý trời hay ý người nữa, chúng con đã ngồi lại, không phải để như ngày xưa ấy mà ký giấy xóa nợ cho nhau. Con chẳng còn biết nói gì hơn nữa, lòng nguội lạnh rồi. Anh vẫn vậy, chúng con khập khiễng với nhau trong từng câu nói, đến phút cuối vẫn là những nỗi niềm không đâu.

Thôi đã xong rồi! Chúng con chẳng còn bước thấp bước cao khó nhọc trong đời nhau nữa. Con thật lòng cầu mong anh sẽ tìm thấy bình yên và hạnh phúc của riêng mình. Bố mẹ, dẫu chỉ có một ngày con được làm con của bố mẹ thì cả đời này trong con bố mẹ vẫn sẽ mãi là bố mẹ của con. Dẫu cho những gì khủng khiếp ở đằng sau lưng con đã đi qua, trong tâm con tình nghĩa dành cho bố mẹ sẽ mãi không bao giờ thay đổi. Con xin lỗi, kiếp này không còn duyên để được làm con dâu của bố mẹ nữa. Cầu mong bố mẹ có thật nhiều sức khỏe để yêu thương và sum vầy bên con cháu. Con chào bố mẹ, con đi!

Hường

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

| Blogger Templates
Scroll To Top