Thứ Năm, 31 tháng 7, 2014

Vợ nằm ở viện chờ sinh chồng nằm trên giường người tình chờ ban phước?

Bao moi Xấu hổ, đau khổ, bất hạnh, tủi nhục… còn từ ngữ nào để diễn tả tâm trạng tồi tệ của tôi bây giờ không!


Đáng lẽ đầu dòng tâm sự tôi sẽ chửi gã chồng khốn nạn của tôi, nhưng tính cách không cho phép tôi làm điều đó. Tôi viết tâm sự này kính mong bạn đọc đồng cảm, chia sẻ với nỗi lòng của một người phụ nữ có chồng ngoại tình…

“Em có đồng ý lấy anh làm chồng không?” – Câu nói ấy vẫn văng vẵng trong đầu tôi, khắc sâu trong lòng tôi. Ngay cả khung cảnh xung quanh anh hết lòng chuẩn bị tôi cũng khắc nhớ: 6 ánh nến hồng tượng trưng cho 6 năm quen nhau, 100 đóa hồng ghi dấu 100 ngày đính hôn… Vậy mà mới đó 1 đã năm kết nghĩa vợ chồng, mới đó mà ân đoạn nghĩa tuyệt…

- Anh mang cháo đến cho vợ đây. Vợ ăn xong coi ngủ sớm nhá!

- Anh đi đâu giờ này nữa? Bác sĩ nói có thể nói hôm nay em sinh. Anh không ở lại với em sao?

- Hôm trước, hôm qua bác sỹ cũng nói vậy mà thấy em có sinh đâu. Anh ở lại với em 2 đêm rồi, giờ anh về gặp đồng nghiệp để sắp xếp cho dự án mới. Sớm mai anh sẽ quay lại.

Dứt câu, anh quay đi vội vàng bởi tiếng điện thoại reo hối thúc của người đồng nghiệp bên đầu dây (?). Nằm một mình trên giường chờ sinh,nỗi cô đơn càng tăng lên vạn lần khi ngó sang bên những chiếc giường kia, chồng múc cháo mớm cho vợ, chồng gọt trái cây cho đút cho vợ, chồng cười với vợ… chồng đi.

Khuya ngày hôm ấy, tôi sinh. Ca sinh thuận lợi dù không có chồng ở bên. Cảm giác trống trải, cô đơn vây bũa tôi khôn cùng. Vớ tay lấy chiếc điện thoại, lần đầu tiên tôi quyết định làm trái với con người mình. Tôi nhờ đứa em ruột mở nguồn, bật định vị lên tìm vị trí của chồng để gọi anh về sau mấy cuộc gọi không thấy bắt máy.

Tôi nói làm trái bởi vì tôi luôn tôn trọng sự riêng tư của anh. Từ ngày cưới anh, nghe lời chị ruột, tôi lén cài phần mềm theo dõi trên điện thoại của tôi và chồng để đề phòng trường hợp bất trắc. Gần một năm rồi tôi không xài đến nó, hay nói cách khác tôi không có lý do gì để dùng nó. Tuy nhiên, hôm ấy tôi cần anh bên cạnh, cần hơi ấm của anh, cần anh chia sẻ niềm hạnh phúc khi tôi được làm mẹ. Thế nhưng, niềm vui bị gián đoạn khi em trai tôi báo nơi ở của chồng. Trớ trêu thay, con đường đó không phải là con đường đến nhà tôi, vị trí ấy không phải là nhà tôi… Anh đang ngủ nhà người đồng nghiệp nữ, lại là người phụ nữ độc thân.

Một người đàn ông có nhà riêng không ngủ lại mò sang nhà người đồng nghiệp ngủ thì vì cớ gì kia chứ? Mọi thứ đã rõ ràng như ban ngày, có điều tôi không muốn thừa nhận. Dù trong lòng đau như vạn vết dao cắt nhưng vẫn cần lời giải thích từ chồng.

Tôi đã khinh bỉ anh ra mặt khi nghe anh giải thích. Anh đã thú nhận mình ngủ ở nhà người đồng nghiệp. Anh dùng “tấm thân” của mình để đổi chác cái ý tưởng bạc triệu từ người phụ nữ ấy để có tiền lo cho mẹ con tôi (?). Tất cả những gì anh nói tôi đều đặt dấu chấm hỏi đầy hồ nghi… Và rồi dấu chấm hỏi ấy trở thành sự khinh miệt tôi dành cho anh.

Tôi một mình ở nhà chăm con, một mình một bàn cơm trống trải, chiếc giường trống trải và lòng tôi cũng trống trải… Tôi tưởng rằng đã quên đau khổ cái đêm tôi sinh mà tha thứ cho anh để gầy dựng lại hạnh phúc gia đình. Thế nhưng anh không chịu thay đổi và điều ấy càng khiến tôi mệt mỏi. Tôi muốn ly hôn lắm chứ! Nhưng tôi không thể một tay nuôi nấng con mình, càng không muốn con mình không có bố… Tôi đang giằng co bản thân mình. Cố gắng tìm cho mình sự chọn lựa tốt nhất, nhưng nhọc lòng quá! Chẳng thể nào chọn lựa được. Tôi phải làm gì bây giờ!?

Mỹ Xuân

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

| Blogger Templates
Scroll To Top