Thứ Năm, 26 tháng 6, 2014

Ba đời chồng, cùng một nỗi cay đắng thể xác

Tin Hot Tôi bị ám ảnh mỗi khi mở mắt vào sáng hôm sau bởi những hơi thở gấp gáp, mùi mồ hôi của người đàn ông chỉ biết hùng hục làm tình. Nhiều lúc tôi chỉ muốn cắn lưỡi chết  quách đi cho xong. Ba lần chồng nhưng tôi vẫn chưa thể thoát khỏi nỗi đau thể xác mỗi khi màn đêm buông xuống. Có phải người đàn ông nào cũng thú tính, cũng trở nên đáng sợ khi ở trên giường?

Nhiều người bảo tôi vô cùng may mắn khi ly dị đến lần hai rồi mà vẫn lấy được chồng, thậm chí là lấy trai tân. Họ bảo tôi đẹp, đẹp đến nỗi khó người đàn ông nào có thể cưỡng lại, nhưng giờ này tôi ước mình có thể xấu xí một chút nhưng có thể mạnh mẽ lên để có thể một lần không sống dựa vào đàn ông.

Ba lần chồng nhưng tôi vẫn chưa thể thoát khỏi nỗi đau thể xác mỗi khi màn đêm buông xuống (ảnh minh họa)

Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo khó ở vùng sơn cước Lạng Sơn, may mắn sở hữu một nét đẹp trời phú và nước da trắng ngần. Cũng vì thế mà bố mẹ tôi luôn cố gắng cho tôi có một cuộc sống tốt nhất. Năm tôi lên 6 tuổi đã được gửi xuống Hà Nội ở nhà bác ruột để được đi học. Mặc dù được học hành tử tế nhưng ở nhà bác tôi vẫn phải làm lụng y như ô-sin, bác gái thì ác nghiệt luôn miệng la mắng và đánh đập tôi. Từng ngày trong căn nhà đó tôi chỉ có một mong ước lớn lên sẽ kiếm thật nhiều tiền để có thể trả thù đời.

Rồi tôi cũng tốt nghiệp cấp 3, thi đỗ đại học và được chuyển ra ngoài sống, tự đi làm thêm, tự trang trải học phí. Nhưng cũng từ đây tôi triền miên trượt theo vết trượt của những cô gái hư hỏng. Có chút sắc đẹp, lại khá dạn dĩ trong việc làm quen với người khác giới, tôi quen với nhiều đại gia và cặp bồ với họ để có tiền trang trải cuộc sống. Dần dần tôi không còn quen với những công việc tay chân vất vả nữa mà thay vào đó tôi chỉ thích ăn diện, quán xá. Bố mẹ tôi ở nhà vẫn nghĩ tôi học hành giỏi giang nên được học bổng nọ kia mới có tiền gửi về cho gia đình. May mắn là tôi vẫn tốt nghiệp được và nhờ quen biết tôi kiếm được một công việc văn phòng bình thường, lương không cao nhưng nhàn hạ. Tôi được một công tử nhà giàu có để mắt đến, say như điếu đổ và tôi lên xe hoa lần 1.

Ngay đêm tân hôn, biết tôi không còn trinh, anh ta đã phát điên lên, xé toang quần áo của tôi và hành hạ tôi bằng những đòn roi và khiến tôi đau đớn vì phải làm chuyện ấy liên tục. Tôi khiếp sợ, van xin nhưng anh ta vẫn không buông tha, những đêm sau đó tôi vẫn phải phục vụ hắn. Hắn bảo chỉ khi nào hắn chán thì tôi mới mong được giải thoát. Rồi việc làm ăn của gia đình anh ta bị đổ bể, thất bát, mẹ anh ta đi xem bói bảo tôi là nguyên nhân khiến gia đình khánh kiệt, bắt anh ta phải bỏ tôi. Vậy là tôi được giải thoát.

Bị ám ảnh bởi cuộc hôn nhân đầu, tôi cố gắng gượng dậy, không còn những thói quen ngày xưa, nhưng cuộc sống cứ chật vật mãi. Tôi quyết định vào Sài Gòn lập nghiệp với hai bàn tay trắng. Tôi được một người bạn giới thiệu cho một ông chủ của một xưởng may lớn để xin làm kế toán. Ngay lần đầu gặp mặt, mắt ông ta đã long sòng sọc nhìn tôi như muốn nuốt gọn vậy. Ông ta khen tôi hết lời, gạ gẫm tôi đủ điều mong được cưới tôi làm vợ bé. Lạ nước lạ cái, không có tiền, chẳng có người thân, tôi ngả vào ông ta như một điểm tựa. Không khác người chồng đầu là mấy, khi lên giường ông ta cũng như một con thú hoang chỉ biết giao cấu chứ không yêu đương gì. Tôi thầm nghĩ phận mình không khác gì mấy cô gái bán hoa, ngửa mình để kiếm tiền. Ông ta cũng thuộc dạng dại gái nên chỉ cần tôi ngọt nhạt là ông ấy cũng chiều lòng. Tôi bảo ông ta ly dị vợ, ông ta cũng ly dị, tôi bảo ông mua nhà, mở cửa hàng, ông ta đều làm theo. Cuộc sống tưởng chừng như thế là có thể chấp nhận được, mặc dù hàng đêm tôi vẫn phải chịu đựng cảnh đau đớn vì chuyện ấy. Người ta bảo đàn bà đẹp thì đa đoan có lẽ đúng, sau một thời gian qua lại, ông ấy bị một tai nạn giao thông và qua đời. Vợ cả và các con của bà tìm gặp tôi đòi lại toàn bộ số tài sản và dọa thuê giang hồ giết nếu tôi không làm theo. Cuối cùng tôi lại trắng tay.

Người chồng thứ ba cũng yêu tôi, chăm sóc cho tôi, nhưng đó lại là một gã giang hồ thứ thiệt. Hắn yêu tôi thật lòng, cưu mang tôi nhưng cũng đồng nghĩa hắn ghen tuông vô lối. Hắn bảo tôi qua bao nhiêu đời chồng cũng vì tôi đẹp nên có lẽ tôi lăng loàn, nhưng hắn không thể hết yêu tôi được. Nếu tôi bỏ đi, cho dù ở nơi đâu hắn cũng sẽ tìm thấy được. Giờ đây tôi sống trong một căn nhà của trọc phú cho thuê nặng lãi, chém người không ghê tay, một bước ra khỏi nhà có người đi theo, tối về phục vụ hắn. Cuộc sống với tôi bây giờ là địa ngục thực sự, không lối thoát.

Tôi bị ám ảnh mỗi khi mở mắt vào sáng hôm sau bởi những hơi thở gấp gáp, mùi mồ hôi của người đàn ông chỉ biết hùng hục làm tình. Nhiều lúc tôi chỉ muốn cắn lưỡi chết  quách đi cho xong. Ba lần chồng nhưng tôi vẫn chưa thể thoát khỏi nỗi đau thể xác mỗi khi màn đêm buông xuống. Có phải người đàn ông nào cũng thú tính, cũng trở nên đáng sợ khi ở trên giường?

Bạn đọc giấu tên

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

| Blogger Templates
Scroll To Top